Nếu bạn đến Thailand, hay đặc biệt Singapore, Philippin, bạn sẽ thấy, thổ dân và người nước ngoài hoà đồng vào nhau trong giao tiếp không thiên cưỡng như thế nào. Bởi tất cả họ chia xẻ những giá trị sống tương đồng. Khác với Việt Nam, nơi dân địa phương và người nước ngoài là hai vũ trụ mặt trăng và mặt trời. Bởi người Việt có thể nghe thấy từ “bale”, “metro”, Romen Rollan…, song không hề có khái niệm đó là cái ǵ, bởi nhà hát nghiêm túc, th́ mang cáng đến chở đi, người Việt cũng không đi, metro th́ có lẽ 200 năm nữa ở VN mới xuất hiện, Romen Rollan là ai, th́ làm sao họ biết, bởi người Việt không có thói quen đọc sách.
Người Việt thời cộng sản với bề dày nhân bản mỏng đến mức khó có thể nói về họ như những bản ngă, nhân cách, đặc biệt nếu so sánh với tính tử v́ đạo, nhu cầu tự làm giầu có văn hoá bản nhân như của người Hoa, Nhật, Hàn.
Các chính trị gia Việt Nam có thuộc tính không kết bạn với ngoại ngữ. Họ thậm chí không có các hobby như vẽ tranh, viết memories, đi du lịch, lặn biển, sưu tập…
Tôi rất quí trọng tinh thần nhà văn nữ Dương Thu Hương. Song khi tôi nghe bà trả lời phỏng vấn BBC, tôi rất ngạc nhiên cách ăn nói cục cằn, vô h́nh ảnh, và đặc biệt những đoạn dừng rất lâu để t́m từ của bà.
Hoặc đôi khi, ṭ ṃ, tôi đọc interview các “ngôi sao” VN. Tôi nghe họ kể về những mối quan tâm “sâu bọ” của họ, song vô cùng ngạo mạn về những công danh chết tiệt của ḿnh.
“Hạnh phúc trong một tà áo”, Chế Lan Viên từng viết.
Hay trong forum này, hàng ngày có thêm thành viên mới, song tất cả như ngậm nước trong miệng.
Váng mỡ xă hội c̣n thế, nói ǵ tới dân đen.
Một thực tế nữa, là anh không thể học được ngoại ngữ, một khi anh không biết tiếng mẹ đẻ.
Đặc thù sinh địa của Việt Nam là sự tồn tại của bao nhiêu thổ ngữ kinh tởm.
Trên nền các thổ ngữ đó, thế nào người ta cũng quay về cái gọi là tiếng Hà nội.
Tiếng Hà nội của dân di cư tạp nham, vô hồn, vô gia cư, vô học thức, của những kẻ chiếm không gian không thuộc về ḿnh, và nói “l” thay “n”.
Người ta nghĩ ra kế chọn các giọng mẹ ḿn, thẽ thọt, lên trầm xuống bổng như của những Kim Tiến trên đài THVN, hay các phát thanh viên đài tiếng nói VN.
Song đó chỉ là những con vẹt lặp, nhại lại văn bản do người khác viết, những con rối dưới chiếc gậy đưa đẩy của đạo diễn từ xa.
Đó là những giọng vô hồn, không thực, giả tạo, thiên cưỡng.
Nếu bạn nghe BBC, xem CCN, bạn sẽ thấy các phóng viên nói giọng London, hay New York cầm micro và nói như nă đạn những ư nghĩ của ḿnh, chính kiến của chính ḿnh, chứ không ngồi thẽ thọt khoan nhặt những bài văn được soạn thảo từ trước, của người khác.
Tai hoạ chính ở chỗ, thể chế chính trị-xă hội của VN cộng sản cấm tư duy “ngoài luồng”, đă khiến dân tộc tự động cấm khẩu từ bên trong.
Khi xă hội chỉ là một tiết diện cắt phẳng của bầy đàn, của đám đông vô h́nh vô dạng, vô giới tính, đẳng cấp, tuổi tác, th́ làm sao xă hội có cá ḱnh, cây đại thụ của tài năng, thiên tài, của cá tính độc lập, của trao đổi chính kiến, của tự do bên trong, của nhu cầu giao lưu tri thức?
Khi người Việt cấm khẩu trong chính tiếng mẹ đẻ, th́ logic ở đâu để tiếng Anh lên tiếng trong cửa miệng người Việt?
Để bắt đầu cơ bản, không phải đi hỏi cách học tiếng Anh thế nào, mà phải t́m cách dỡ bỏ gông cùm miệng lưỡi người Việt, phải giải phóng người Việt từ bên trong, phải gieo vào người Việt thói quen tư duy logic, nhu cầu lĩnh hội giá trị tri thức.
Bằng cái ǵ? Bằng phát động phong trào đọc sách. Tuyên truyền về sách là bạn gối đầu giường, về tủ sách trong mỗi gia đ́nh. Thay vào những khẩu hiệu khốn kiếp “Mừng đảng, mừng xuân”, là các khẩu hiệu “Mỗi tháng, mỗi tuần một cuốn sách”. “Không ngày nào không có sách”…
Khi các mụ nông dân cũng đọc sách, con cái của các mụ sẽ không muốn đi cày, mà ngồi trong office trên Mahattan. Và tiếng Anh lúc đó sẽ tự lẻn đến ngồi chồm chỗm trên lưỡi người Việt.
Free your mind!
Tôi ko biết anh là ai? Tŕnh độ văn hóa như thế nào,mục đích của anh là ǵ và cách anh diễn đạt một bài viết như thế này đă đúng với ư đồ của anh hay chưa?? Nhưng tôi thấy rằng có nhất thiết phải dùng những từ ngữ thô tục vậy ko??? Có thể quan niệm của anh là " Đi với ma mặc áo giấy" nhưng trong diễn đàm này ko phải ai cũng là ma như anh nghĩ.
Đành rằng tôi cũng biết cách nghĩ của anh là đúng về Việt Nam cũng có phần đúng, nhưng cái cách thể hiện và vơ đũa của anh th́ tôi thấy nó thật là nông dân và thô thiển. Nếu đọc những bài viết của anh th́ tôi thấy anh khá công phu để t́m những từ ngữ thô tục để nói về con người Việt Nam, đây có phải mục đích của anh?

Có thể Người Việt kém ngoại ngữ ít nhất là tiếng anh như anh nói, Nhưng cái suy nghĩ của anh quá nông cạn.. người Nhật được coi là một người dân chăm chỉ và tài giỏi nhưng số lượng người dân kém về tiếng anh cũng rất nhiều... có thể nói tŕnh độ tiếng anh của người Nhật và người Việt cũng tương đương nhau thôi. Và tôi nói vẫn đề này ra ko phải để ngụy biện cho sự kém cỏi của người Việt Nam hiện nay, nhưng cái ǵ cũng có khởi đầu và kết thức và trong nó bao giờ cũng có mặt tốt và mặt xấu. Vậy nên đừng vội cho rằng người Việt là những con người "vô hồn, vô gia cư ǵ đó...", chẳng nhẽ nước Mỹ ít những kẻ phạm tội đáng kinh tởm hay sao???
Nếu nói về sự logic như anh nói th́ thiết nghĩ: là một người tài giỏi như anh th́ mất thời gian nhiều vào để nghĩ ra những lời lẽ để chửi rủa bọn "dở hơi như chúng tôi" để làm ǵ nhỉ

Nếu ko phải v́ anh có một mục đích về chính trị ?